Thông báo
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Cô giáo của tôi - một nhà giáo tài năng, một ngọn hải đăng tỏa sáng, một "nhà tâm lí học xuất sắc"!

"- Phía xa chân trời vô định là một thế giới hoàn toàn khác. Khó khăn có, thử thách có và niềm vui hạnh phúc cũng có. Em định sẽ khám phá nó một mình sao? Em sẽ không cảm thấy cô đơn?!
- Nhưng em thực sự cảm thấy rất cô độc!
- Ồ không! Em có cô, có bạn bè và cả ngôi trường THPT Hương Sơn thân yêu này nữa, tất cả đều bên cạnh và luôn ủng hộ em. .. Em sẽ chọn gì giữa khép kín, sống cùng cô độc, thất bại và cố gắng để có được tất cả?!
- ...
- Đừng lo lắng, không có điều gì phải so hãi cả! Cô sẽ luôn ở phía sau ủng hộ em! "
  Đó là những câu nói mà cho đến hiện tại và mãi mãi về sau tôi sẽ không bao giờ quên - những câu nói giúp tôi thoát khỏi ngưỡng cửa của "trầm cảm". Và người thấu hiểu, sẫn sàng kéo tôi từ hố sâu tối tăm và nói những lời đó với tôi không ai khác chính là cô Nguyễn Thị Ngọc Diệp, người luôn đồng hành, dẫn dắt tôi trong suốt hai năm qua!
  " Cái con trầm cảm ", "đồ không biết nói", "bị câm hả? ". Đó là những lời nói mà tôi từng được mọi người gọi và hỏi. Vài năm trước, mọi người đều biết đến tôi là một người nhút nhát, ít nói. Khi bị người khác gọi với những biệt hiệu như thế, tôi thường trốn vào một góc để khóc. Tôi càng cảm thấy tổn thương bao nhiêu thì tôi càng ít nói bấy nhiêu. Tôi luôn cảm thấy tự ti về bản thân, chán nản về cuộc sống và có những suy nghĩ tiêu cực. Trong những cuộc trò chuyện, tôi luôn là người im lặng và lắng nghe! Bạn bè thường hỏi tôi :" Có  thể nói một câu được không mày? Sao cứ im lặng như thóc thế? "Những lúc như thế tôi cũng chẳng biết phải trả lời như thế nào! Đặc biệt, tôi không có nhiều bạn bè và mối quan hệ của tôi rất hạn hẹp. Những lúc không đến trường tôi thường ở trong phòng và rất ít khi ra ngoài. Vốn dĩ là người hay suy nghĩ tiêu cực nên tôi thường hay nhạy cảm với những mối quan hệ mới. Người thân và bạn bè đã không ngừng lo lắng tôi sẽ bị trầm cảm nếu cứ tiếp tục sống như thế! 
 


Nhưng từ khi tôi lên lớp 10, có lẽ chim non tập mãi cũng biết bay, cây hoa lâu ngày được tưới nước cũng bắt đầu nở hoa tỏa hương sắc;tôi đã gặp được cô giáo Nguyễn Thị Ngọc Diệp khi là thành viên của lớp học D-k58. Khi nói về một loài hoa đẹp, màu sắc sẽ là thứ được nói đến đầu tiên. Cô cũng vậy, cô có một vẻ đẹp dịu hiền, mẫu mực, ngoại hình của cô rất đẹp, đúng chuẩn người phụ nữ Việt Nam. Điểm đặc biệt của cô chính là vẻ lạc quan, tự tin và đầy sức sống. Trong một thời gian ngắn tiếp xúc, dường như những khúc mắc và con người tôi cô đều thấy rõ. Người cô ấy luôn tìm cách để giúp tôi thay đổi cuộc sống: khuyến khích tôi tham gia các hoạt động sôi nổi, cùng bạn bè trò chuyện với tôi. Hơn thế, cô thường dành thời gian để hai cô trò ngồi lại tâm sự cùng nhau. Dường như vì hiểu sự bế tắc của tôi, cô thường kể cho tôi những khó khăn cô thường trải qua, kể về những anh chị giống tôi mà cô đã giảng dạy đã đứng lên mạnh mẽ và chiến thắng ra sao, tìm lại chính mình như thế nào! Điều đó khiên tôi cảm nhận được sự ấm áp nơi cô mà ngoài gia đình ra không một ai có được. 
     


Rồi điều kì diệu cũng đến với tôi, tôi đã thoát khỏi cái lồng cô độc của chính mình, tôi dần sống cởi mở hơn, suy nghĩ tích cực hơn, không còn trốn vào một góc phòng để khóc mỗi khi thất bại hay bị người khác dị nghị. . . . Cô chính là thiên sứ dẫn tôi quay về từ cánh cửa của địa ngục! 
     "𝘊ó 𝘮ộ𝘵 𝘯𝘨𝘩ề 𝘮𝘢𝘯𝘨 𝘵ê𝘯 𝘯𝘨𝘩ề 𝘨𝘪á𝘰
      𝘊ó 𝘮ộ𝘵 𝘯𝘨𝘩ề 𝘣ụ𝘪 𝘱𝘩ấ𝘯 𝘣á𝘮 đầ𝘺 𝘵𝘢𝘺
      𝘕𝘨ườ𝘪 𝘵𝘢 𝘣ả𝘰 đó 𝘭à 𝘯𝘨𝘩ề 𝘵𝘳𝘰𝘯𝘨 𝘴ạ𝘤𝘩 𝘯𝘩ấ𝘵
      𝘊ó 𝘮ộ𝘵 𝘯𝘨𝘩ề 𝘬𝘩ô𝘯𝘨 𝘵𝘳ồ𝘯𝘨 𝘤â𝘺 𝘷à𝘰 đấ𝘵
      𝘔à 𝘮𝘢𝘯𝘨 𝘭ạ𝘪 𝘤𝘩𝘰 đờ𝘪 đầ𝘺 𝘵𝘳á𝘪 𝘯𝘨ọ𝘵 𝘩𝘰𝘢 𝘵𝘩ơ𝘮"
                       Gs.TsKh Đinh Văn Nhã
  Qủa thực không chỉ tôi mà đối với tập thể D-k58 cũng vậy. Cô Diệp vừa là một người cô tài giỏi mẫu mực vừa  là một ngọt hải đăng chỉ đường. Là một giáo viên dạy Ngữ Văn, cô đến với bộ môn này bằng một tình yêu tha thiết. Cô từng nói với chúng tôi như thế này:" Vạn vật trong cuộc sống thật đẹp đẽ khi nằm trong trang giấy văn chương, con người yêu văn chương nghệ thuật là một con người có trái tim và tâm hồn tuyệt đẹp! " . Có lẽ đó chính là lý do mà những tiết học của cô, chúng tôi đều như tuôn trào cảm hứng, say mê đến lạ ở từng câu chữ. Trong mắt chúng tôi môn học này bỗng chốc trở nên hấp dẫn, đẹp đẽ hơn bao giờ hết trong những lời giảng dạy của cô. Tôi cảm thấy trái tim của bản thân như hoàn thiện và phong phú hơn. Từng lời giảng dạy của cô như một phím đàn vi-ô-lông du dương , chúng tôi tựa như đang mân mê những phím đàn ấy để đi vào thế giới khác. Bạn bè của tôi ai cũng bảo:"Hóa ra văn học lại hay đến vậy! Hóa ra chiếc chìa khóa mà chúng ta đang tìm kiếm để bước vào thế giới vân chương chính là cô! ". Chúng tôi cảm thấy yêu môn học này hơn bao giờ hết. 
       


Cô Ngọc Diệp không xinh đẹp như một bà tiên nhưng sự bao dung, hiền hậu của cô thì không khác gì một người mẹ! Người cô ấy luôn động viên chúng tôi, mỗi khi bị điểm kém cô cũng chẳng quát mắng chúng tôi nặng lời. Hơn thế, đối với chúng tôi, cô đẹp nhất là khi cô cười. Chúng tôi và mọi người vẫn hay nói rằng :"Đó là nụ cười ấm áp của nắng, thanh thoát như sương mai và đẹp đẽ, ngọt ngào như hoa ban vậy! ". Một người tâm trạng không vui tinh thần cũng sẽ tích cực hơn khi nhìn thấy nụ cười ấy. Nụ cười ấy khiến lũ học trò chúng tôi say mê đến lạ, như tiếp thêm một nguồn năng lượng cho chúng tôi khi đến lớp. Cô với nụ cười dịu dàng luôn khiến người gần người hơn. Có lần, chúng tôi mới hỏi cô :" Sao nụ cười của cô đẹp vậy ạ? " ,cô chỉ bật cười:" Bởi vì nụ cười đó là tình yêu của cô dành cho các em đấy"
   Cô vui tính là thế nhưng nghiêm khắc dất đúng lúc. Cô rất giận giữ khi học sinh của mình xích mích, đánh nhau hay một bạn trong lớp bị tẩy chay, chê bai, trêu chọc. Cô bảo cô không thích những bạn như vậy, phải biết yêu thương, đùm bọc lẫn nhau, không được sống phân biệt đối xử với người khác. Cô luôn tạo cho chúng tôi cảm giác vui vẻ, thoải mái nhất khi đến lớp. Luôn dặn dò chúng tôi mặc áo ấm, trang bị những thứ cần thiết khi đến lớp, khi tham gia hoạt động của trường.Dường như mọi điều mà chúng em thắc mắc, cô đều giải đáp được! Cô đảm nhận luôn việc dạy dỗ kĩ năng và tâm hồn, cô đang từng ngày chạm khắc cho chúng em những vẻ đẹp riêng biệt và hoàn hảo nhất, tạo nên một tập thể D-K58 xuất sắc! 


    Cô chính là người lái đò đưa chúng em đến với sự tự tin và vững vàng hơn. Cô bảo rằng:"ba năm cấp 3 ngắn lắm, ngoài việc học ra, các em hãy tham gia các phong trào để có thể tự tin và phát huy năng lực của bản thân hơn nữa. Hãy cùng vững vàng và yêu thương nhau nhé! ". Hơn hai năm qua chúng em đã cảm nhận được sự yêu thương, tận tụy của cô dành cho chúng em. Là một cô giáo giản dị, không quá khó để chúng em nhận thấy quầng thâm mắt sau nhiều đêm thức trắng để chuẩn bị bài, tài liệu cho lũ học trò của mình có đủ hành trang cho kì thi THPTQG . Cô hiểu rõ tính cách, nét cá tính riêng trong bốn mươi tư đứa con của mình và luôn cố gắng tạo cơ hội để chúng em phát huy. 
   Em đã từng đọc một câu ngạn ngữ Ba Tư :" thầy giáo là đường tinh, học sinh là đường đã lọc". Thật đúng như vậy! Chúng em từ những học sinh luôn miệng "Em không thể" "Em rất sợ" -đặc biệt là tôi, đã trở thành "Em có thể", " Em làm được! ", " Em nghĩ là em làm tốt và làm được hơn thế nữa! ". Điều đó thật tốt! Chẳng có một vĩ nhân nào có thể tự mình vĩ đại cả, và chúng em cũng thế, chúng em cần có cô để trưởng thành. Nếu có ai hỏi " Bước đệm lớn nhất , quan trọng nhất để chúng em bước vào đời là gì? " thì chúng em sẽ trả lời là cô. Nếu vì chúng em là những cây cỏ non thi cô chính là ánh mặt trời, cô tỏa nắng giúp chúng em cứng cáp và trưởng thành hơn 
    


    Ba năm cấp 3 ấy thế mà ngắn ngủi, D-k58 và cô chưa đầy một năm nữa là sẽ xa cô mãi mãi. Quãng thời gian bên nhau còn lại chúng em sẽ nỗ lực phấn đấu , sẽ không để cô phải buồn vì chúng em nữa! Cô từng nói việc mà cô tự hào nhất chính là được dạy dỗ chúng em , còn với chúng em điều hãnh diện nhất là được cô sẻ chia, chỉ dạy! Sẽ mãi khắc ghi về cô và những hình ảnh, kỉ niệm đẹp nhất. 
     "𝘉𝘢𝘰 𝘭ữ 𝘬𝘩á𝘤𝘩 đ𝘪 𝘷ề 𝘵𝘳ê𝘯 𝘣ế𝘯 𝘷ắ𝘯𝘨 
      𝘕𝘨ườ𝘪 𝘴𝘢𝘯𝘨 𝘴ô𝘯𝘨 𝘢𝘪 𝘯𝘩ớ 𝘣ế𝘯 𝘴ô𝘯𝘨 đờ𝘪
      𝘛ừ𝘯𝘨 𝘥ò𝘯𝘨 𝘤𝘩ữ 𝘴𝘶ố𝘵 𝘮ộ𝘵 đờ𝘪 𝘭ặ𝘯𝘨 𝘭ẽ
      𝘔ã𝘪 â𝘮 𝘵𝘩ầ𝘮 𝘯𝘩ư  𝘣ụ𝘪 𝘱𝘩ấ𝘯 𝘳ơ𝘪 𝘳ơ𝘪... "
      
   Và điều quan trọng nhất, chúng em muốn gửi tới cô Ngọc Diệp và toàn thể thầy cô giáo đang công tác tại nhà trường sẽ có một mùa tri ân 20-11 thật đẹp và hạnh phúc, gặt hái được nhiều thành công, quả ngọt và hoàn thành tốt trách nhiệm lái đò cao cả của mình. Chúc cho người mẹ tuyệt vời của D-K58 nhiều sức khỏe và lời cảm ơn sâu sắc nhất! Cô chính là một nhà giáo tài năng, một ngọn Hải đăng tỏa sáng, một "nhà tâm lí học xuất sắc"! 
 
 
 
 
 

Tác giả: Phạm Trần Bảo Ngọc
Nguồn:c3huongsonht.edu.vn Copy link
Tổng số điểm của bài viết là: 21 trong 5 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Thời tiết