Thông báo
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Một ngày không xa, con sẽ trở về ngôi trường cũ thăm mẹ

Bài dự thi "Tri ân thầy cô" chào mừng kỷ niệm 35 năm ngày nhà giáo Việt Nam 20 - 11Họ và tên: Phạm Hồng NhungChi đoàn: 10Imã số: 06

          Ngày đầu tiên đi học, mẹ dắt em đến trương em vừa đi vừa khóc mẹ dỗ dành yêu thương. Ngày đầu tiên đi học, em mắt ướt nhạt nhòa cô vỗ về an ủi chao ôi sao thiết tha.
          Những câu hát trên sao mà nghe du dương và êm đềm đến làm sao.Trong cuộc đời mỗi con người ai mà chẳng có thời cắp sách đến trường. Đó là khoảng trời đẹp nhất của tuổi học sinh, ngoài cha mẹ là những bậc sinh thành, thì thầy cô giáo cũng có công lao rất lớn. Chắc hẳn mỗi người trong chúng ta ai cũng có một người thầy, người cô để nể phục và mến yêu.Tôi cũng vậy,người cô đã để lại cho tôi nhiều sự yêu mến và kính trọng nhất là cô Nguyễn Hồ Bắc, người mẹ thứ hai của tôi và cả lớp.
         Tôi vẫn nhớ những ngày đầu tiên bỡ ngỡ bước chân vào cánh cổng THCS, tôi đã rất lo lắng về mọi thứ xung quanh, trong đầu tôi luôn đặt ra nhiều câu hỏi."Cô giáo chủ nhiệm có khó tính không? Bạn mới thế nào nhỉ? Liệu mình có học tốt không?".Nhưng khi nhìn thấy cô với khuôn mặt hiền hậu, giọng nói ấm áp của cô từ cánh cửa lớp bước vào đã giúp tôi gỡ rối những thắc mắc."Cô xin tự giới thiệu, cô tên là Bắc, cô giáo chủ nhiệm của lớp ta." .Đến bây giờ, tôi nghĩ lại cô là một cô giáo chủ nhiệm vất vả, như là người mẹ thứ hai luôn lo lắng cho những đứa con, những người học trò của mình, tận tụy với công việc giảng dạy, không bênh vực một học sinh nào.
Cô cũng đã ngoài 40 tuổi, cái tuổi có lẽ cũng chẳng còn khỏe mạnh, cái tuổi mà đã cảm nhận thấy dấu hiệu của tuổi già. Ấy vậy mà, ngày nào cũng như ngày nào dù không có tiết dạy của mình, cô cũng đến lớp để theo dõi tình hình, lo lắng cho từng điểm thi đua của lớp. Những khi thấy bạn nào đi học muộn, có bạn chưa học bài để lớp bị trừ điểm thi đua, làm cô lại buồn. Để rồi đến tiết sinh hoạt, cả lớp đều mang không khí nặng nề, khó chịu, cô bảo: "Ai trong tuần mắc vi phạm thì đứng dậy cho cô". Mấy bạn đứng dậy tỏ ra rất hối hận về những việc làm của mình. Thấy vậy, cô cũng thấy thương học trò rồi cũng chỉ bảo : "Thôi được rồi, các em biết lỗi của mình là được rồi, hứa với cô và cả lớp lần sau không vi phạm nữa nhé!". Thế rồi tiếng trống tan học cũng đã đánh, xóa tan không khí căng thẳng lúc nãy, tưởng mọi chuyện đã được giải quyết nhưng nào ngờ cô vừa bước ra từ cánh cửa lớp thì các bạn đã mắng, bất bình những lời cô vừa nói : "Mình chỉ đi học muộn thôi mà, cái bà kia biết gì mà nói, làm như trời sắp sập đến nơi rồi ấy". Các bạn khác cũng đồng tình theo : "Ừ, đúng đó". Trong hoàn cảnh ấy, tôi cảm thấy rất thương cô, chính cô là chất keo gắn kết các thành viên trong lớp lại với nhau, từ những người không quen biết thành những người bạn thân thiết, tri kỉ nhưng các bạn ấy đã không biết những việc mà cô đã làm cho mình mà chỉ nghĩ đến cái trước mắt, không suy nghĩ trước khi nói và không biết được những lời trách mắng của cô là thể hiện cô quan tâm đến mình, nếu như không xem các bạn như một đứa con thì cô cũng chẳng mắng, trách các bạn. Chẳng phải ông cha ta thường có câu :"Thương cho roi cho vọt, gét cho ngọt cho bùi" hay sao. Tôi nghĩ thầm, may mà cô chưa nghe được những lời các bạn vừa nói không thì cô sẽ rấ buồn. Tôi không chỉ quý cô bởi cái tình thương học trò mà tôi càng mến cô bởi những tiết học.Cô dạy môn toán, thú thật từ hồi cấp 1, tôi là một học sinh rất gét môn Toán. Mỗi khi nghĩ một bài toán khó là tôi cảm thấy rất đau đầu và phiền não, cứ khi nào đến tiết học toàn là tôi lại ngủ gật lúc nào không hay. Nhưng lạ lùng thay, khi cô Bắc dạy tiết học nào, thì tiết học đó lại trở nên thú vị, từ những bài học đầu tiên, cô dạy rất tư duy, rất dễ hiểu. Thỉnh thoảng, xen vào những bài toán căng não là những câu chuyện khiến chúng tôi cười ngả nghiêng rất sảng khoái. Có lẽ, cô là người đầu tiên khiến tôi cảm nhận môn toán không khô khan tí nào. Ngoài những kiến thức có trong sách vở, thì cô cũng dạy cho chúng tôi về đạo lí làm người, các kĩ năng sống cần thiết để chúng tôi có thể tồn tại với những môi trường khắc nghiệt hơn, vững vàng hơn với những thử thách khó khăn của đường đời, có một câu cô đã nói mà tôi rất tâm đắc: "Tự tin là một nửa của sự thành công". Dù ở đâu làm việc gì chúng ta cũng phải tự tin, đối mặt với mọi thứ, đương đầu với thử thách thì con người ta sẽ trở nên chính chắn hơn, trưởng thành hơn và đó cũng là một chìa khóa để mở ra cánh cửa thành công. Thế rồi thời gian trôi qua, dần dần tôi đã là 1 học sinh lớp 9 với ước mơ trở thành một nữ công an xinh đẹn và tốt nghiệp cấp 3 Hương Sơn vào 1 lớp học tốt. Tôi miệt mài học tập, cộng với sự giúp đỡ của cô. Đến kì thi, tôi đã nỗ lực làm bài nhưng kết của không như tôi mong muốn.Và rồi kết quả cũng được thông báo, các bạn đều vui mừng vì đều đạt được số điểm cao. Riêng tôi, ngỡ ngàng trước số điểm của mình đã đạt được, chẳng hiểu sao nước mắt tôi cứ tuôn trào liên tục, không biết làm gì tôi liền chạy đến ôm cô rồi nói trong nức nở : "Cô ơi, em đã phụ lòng của cô rồi, em… em thực sự xin lỗi cô". Cô nói với tôi rằng : "Em đừng khóc nữa, dù sao thì em cũng đã đậu cấp 3 rồi, ở phía trước em còn rất nhiều cơ hội nữa mà, hứa với cô không được từ bỏ ước mơ của mình, phải không ngừng phấn đấu để đạt đến đích mà mình mong muốn nhé, bước vào cánh cổng cấp 3, hãy cố gắng học hơn nữa, thầy cô ở đó cũng như thầy cô ở trường mình, luôn luôn tận tình giúp đỡ các em". Thời gian cũng đã trôi qua, nhưng trong tôi vẫn có cái gì đó của sự tiếc nuối. Mà thôi mọi chuyện cũng đã qua rồi, như lời cô đã nói, mình phải nhìn về thực tại, những gì đã và đang xảy ra xung quanh mình. Bước qua cánh cửa cấp 3 đang là 1 học sinh lớp 10 với nhiều bỡ ngỡ, lạ lùng của ngôi trường nhưng bên cạnh tôi đã có những người bạn hiền mới quen và đặc biệt là cả người cô giáo chủ nhiệm mới. Tuy chỉ mới tiếp xúc, nhưng trong tôi đã có nhiều ấn tượng tốt về cô bởi ở cô toát lên sự ấm áp, dịu hiền của một người mẹ thứ 2 như cô Bắc.
        Phải nói rằng cuộc dời học sinh giống như 1 cây hoa, khi nó còn nhỏ được con người ta chăm sóc, vun trồng để rồi khi lớn lên nó trở thành một cây hoa với những đóa hoa rực rỡ tỏa hương làm đẹp cho đời cũng như học sinh chúng ta, ngay từ khi chập chững với những câu nói "bi ba bi bô" ngoài sự chăm sóc của bậc sinh thành thì còn có sự chỉ bảo tận tình của các thầy cô, chính sự dạy dỗ tận tình đó là nguồn sữa ngọt ngào nuôi dưỡng tâm hồn chúng ta, tu dưỡng đạo lí làm người để chúng ta trở thành những công dân có ích đóng góp hết sức mình để làm giàu quê hương, làm đẹp đất nước. Một lần nữa, em xin cảm ơn cô đã cho em thêm đông lực để thực hiện tước mơ của mình. Cô ơi cho em được phép gọi cô là mẹ: "Mẹ hãy gắng giữ gìn sức khỏe để chèo tốt con thuyền đưa thế hệ học sinh cập bến tri thức an toàn mẹ nhé. Con tin chắc rằng mẹ sẽ làm được. Một ngày không xa, con sẽ trở về ngôi trường cũ thăm mẹ".
        Trên đời này không có gì là mãi mãi, cũng chẳng có gì là vĩnh viễn, thời gian cứ luân chuyển, con người có thể già nua theo năm tháng nhưng sẽ không bao giờ xóa nhòa đi được những kỉ niệm giữa tình cô tôi, sẽ còn lại một chút gì đó của dự vị hồn nhiên, ngày thơ của tuổi học trò.
                                "Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
                                  Cho chúng con khoanh tay cúi đầu
                                  Gọi tiếng thầy với cả niềm tin yêu".

Nguồn:c3huongsonht.edu.vn Copy link
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Thời tiết