Thông báo
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Người đã cho con niềm tin

Bài dự thi: "Tri ân thầy cô" chào mừng kỷ niệm 35 năm ngày nhà giáo Việt nam 20 - 11Họ và tên: Trần Thị Thu HuyềnChi đoàn: 10Nmã số: 04

        Từng cơn gió heo may nhẹ nhàng lướt qua, khẽ phả vào lòng người mộtchút gì đó vừa vấn vương, vừa làm cho con người ta có chút hoài niệm về những điều xưa cũ,  đủ để ta giật mình chợt nhận ra, tháng 11 về rồi. Hôm nay là một ngày không nắng, không mưa, một ngày an yên đến lạ. Ngồi vẩn vơ ở một góc sân trường, tôi mơ màng lắng nghe những bản hòa ca nhẹ nhàng êm dịu tuổi học trò. Nhìn lên bầu xanh xanh với những đám mây lơ lửng trên khoảng không vô tận, thấy những cánh chim trời lúc vội vã, khi nhẹ nhàng, thấy cả từng chiếc lá bị gió cuốn đi, từ từ đáp xuống mặt đất… Bất giác, những trang ký ức lại ùa về, tôi lại nhớ về những tháng ngày khi tôi còn là một cô học trò cấp hai, nhớ về những ký ức của một thời tươi đẹp mà có lẽ trong cuộc đời này tôi sẽ mãi chẳng bao giờ có thể quên được. Và đặc biệt, tôi nhớ về thầy  - người đã đến bên cuộc đời tôi như muôn ngàn tia nắng, dìu dắt và nâng đỡ tôi trong những năm tháng tuổi học trò, người thầy đem đến cho tôi một món quà kỳ diệu, không đơn thuẩn chỉ là những miền kiến thức mới bao la vô tận, nhưng cũng chẳng phải điều gì cao xa hoa mĩ, đơn giản đó chính là một chân trời ước mơ cùng bao niềm tin và hy vọng, là những điều tuyệt vời vô giá đối với tôi trong những tháng  ngày tôi chập chững học cách lớn lên và trưởng thành.
        Trong cuộc đời này, có từ nào đủ bao la và vĩ đại để có thể định nghĩa được chữ “Thầy”. Mỗi con người chúng ta, có ai đã khôn lớn trưởng thành mà chưa từng một lần đi qua bàn tay dìu dắt của thầy cô? Họ là những người đã nâng đỡ, đã đem đến trong mỗi con người  sức lan tỏa diệu kỳ, là người đã dành một phần lớn trong cuộc đời mình để dẫn dắt biết bao thế hệ, chỉ đường dẫn lối từ con đường chông gai trắc trở, có thấy được lối rẽ để tìm về con đường trải đầy hoa hồng. Từ ngày còn tấm bé, tôi vẫn thường nghe người ta nói,rằng: Nghề giáo thường được nói đến như nghề lái đò vậy, và người thầy được ví như những người đưa đò. Những chuyến đò âm thầm chở từng thế hệ học sinh, ngày ngày đến bến bờ tri thức.Trên quãng đường ấy, không phải lúc nào cũng là sóng yên biển lặng, mà cũng có lúc gặp không ít bão tố phong ba, đôi khi là sóng dữ, là trở ngại. Thế mà, chính tình thương bao la như ngọn lửa ấm áp của họ, đã sưởi ấm trái tim con người giữa dòng đời lạnh giá, chính điều đó đã giúp những người lái đò năm ấy vẫn cứ cầm vững tay chèo tiếp tục cầm lái. Và khi đã đưa chuyến đòcập bến bờ bên kia, tưởng chừng như có thể thở phào nhẹ nhõm mà ngơi nghỉ, nhưng đâu phải như vậy, họ lại quay về bờ bên kia tiếp tục sứ mệnh và thiên chức của mình, lại tiếp tục chèo lái từng lớp người sang sông. Thời gian cứ lặng lẽ, âm thầm trôi đi, dù cho ngày qua ngày cứ phải thức khuya dậy sớm, họ vẫn miệt mài bên trang giáo án còn dang dở. Ngày ngày, chỉ mãi gắn bó với những công thức, những bài giảng chắc có lẽ đã nhớ đến sáo mòn, quen thuộc; thế nhưng … họ vẫn không một chút cảm thấy mảy may  tẻ nhạt , bởi có lẽ, trong trái tim ấy luôn rực cháy lên ngọn lửa lòng tin yêu, sự nhiệt huyết với nghề, và đó còn là niềm đam mê muốn cống hiến một phần nào đó trong cuộc đời, dù chỉ là những điều nhỏ bé, mong sao có thể giúp ích được cho xã hội.
        Thời gian sao mà trôi nhanh đến vậy ? Cứ lặng lẽ,vô tình trôi đi như những cánh chim trời lướt ngang qua ô cửa sổ, chỉ có thể nhìm mà chẳng có cách nào giữ lại. Vậy mà đã hơn 5 tháng, kể từ ngày tôi rời khỏi ghế nhà trường trung học cơ sở, rời xa thầy cô, mái trường,bạn bè chốn đây, phải nói lời tạm biệt với chiếc ghế đá xanh xanh , những cành phượng vĩ đỏ rực mỗi độ hè về, bông bằng lăng tìm biếc hay chùm hoa sữa mang một mùi gì đó riêng biệt, … Đến lúc phải nói lời chia tay với tất cả để bước đến với một khoảng trời mới của tuổi thanh xuân, tiếp tục viết nên những nốt nhạc còn dang dở trong bản hòa ca tuyệt đẹp của tuổi trẻ dưới mái trường trung học phổ thông – lời tạm biệt với bao luyến tiếc khôn nguôi có chút gì đó vần vương không nỡ . Có lẽ , năm ấy, điều làm cho tôi tiếc nuối nhất chính là kể từ bây giờ không được học với thầy nữa rồi, cũng chẳng được trở lại dù chỉ một lần, ngồi ở căn phòng ấy, nơi có những người bạn đã cùng tôi lớn lên và trường thành trong bốn năm qua, nơi luôn có một người thầy luôn ân cần chi bảo với một tấm lòng tràn đầy nhiệt huyết cùng những miền kiến thức tuyệt diệu và những bài giảng cuốn hút đến lạ kỳ. Cứ thế , mỗi lần bất giác nhớ về ngày tháng đó, hình ảnh người thầy với sự hy sinh thầm lặng, người thầy với dáng người cao cao gầy guộc vẫn cứ mãi chèo chống đón đưa, dìu dắt những đứa con thơ ngây bằng tât thảy tình cảm và sự yêu thương của mình trên con đường tri thức và cả con đường đời, hình ảnh ấy cứ mãi hiện lên trong tâm trí tôi như một điều gì đó rất đặc biệt. Phải chăng, có lẽ từ bao giờrằng nó đã trở thành thứ tình cảm vô cùng thiêng liêng , một điều gì đó quý giá và đáng trân trong đến mức phải khắc cốt ghi tâm, phải chôn sâu trong trái tim mình như một bảo vật quý giá suốt đời chẳng thể nào quên – Tình thầy trò.
        Thầy đến bên cuộc đời chúng tôi như một mối nhân duyên kỳ lạ, như một món quà vô giá mà thượng đế đã ban tặng cho chúng tôi. Tôi chỉ nhớ, ngày tháng đó là một chuỗi thời gian dài và đẹp, khoảng thời gian và có lẽ rằng, mãi đến rất nhiều năm sau đó, tôi sẽ chẳng bao giờ có thể quên được.Tôi còn nhớ như in buổi sáng hôm ấy, đó là ngày tôi học lớp 7, một ngày không nắng, không mưa – tiết trời cũng giống như ngày hôm nay vậy, một buổi sáng đây sương thu và gió lạnh .Hình ảnh người thầy với dáng người cao cao, mảnh khảnh, đôi mắt sâu thẳm với mái tóc rẽ hai ngôi, toát lên một vẻ gì đó vừa an yên, vừa điềm tĩnh đến lạ. Qua lời giới thiệu của thầy hiệu trưởng thì từ hôm nay thầy sẽ là giáo viên chủ nhiệm lớp tôi, đồng thời, phụ trách giảng dạy môn toán. Thầy bước vào lớp , giới thiệu về bản thân mình, cũng được biết , đây là năm đầu thầy chuyển về trường công tác và giảng dạy, suốt cả buổi sáng hôm đó, thầy trò tôi cứ ngồi hàn huyên, nói chuyện. Đến bây giờ chẳng nhớ ngày hôm ấy chúng tôi đã từng kể với nhau về chuyện gì , chỉ biết rằng, đó là bài học đầu tiên, là kỷ niệm đầu tiên của bọn trẻ chúng tôi với thầy, một ấn tượng đẹp đến mức rất nhiều năm sau này cũng chẳng thể nào quên được. Kể từ ngày hôm đó, ngày qua ngày chúng tôi và thầy dần gắn bó, thân thiết với nhau hơn, và có lẽ rằng cũng kể từ ngày hôm đó, đã không biết bao lần chúng tôi khiến thầy phải bận tâm, lo lắng nhiều. Bây giờ, những ký ức nhiều năm trước cũng dần mờ đi, không thể nhớ rõ hết được tất cả mọi chuyện, chỉ biết rằng, tháng năm đó, dù nắng hay mưa, dù nóng bức hay lạnh giá, thầy vẫn cứ miệt mài, căm cụi, vẫn không ngừng cố gắng nuôi dưỡng chúng tôi từng ngày lớn khôn cả trí tuệ lẫn tâm hồn. Ấy vậy mà, có lẽ nhiều lúc chúng tôi lại vô tâm, chỉ biết đổ lỗi cho cái tuổi mà người ta vẫn gọi là tuổi chập chững học cách trở thành người lớn – cái độ tuổi vô lo vô nghĩ, tuổi mà chúng ta đôi lần phải có khi mắc lỗi, có lẽ vì thế mà nhiều khi chúng tôi lại hờ hững mà quên đi lòng tin yêu của thầy, quên đi sự vất vả,  cực nhọc, hy sinh của thầy,  đã không ít lần làm người buồn và thất vọng. Đó là những tháng ngày tháng nghịch phá , rủ nhau đi hái trộm xoài giữa sân trường , chọc thủng săm xe đạp của bạn, những lần làm việc riêng bị ghi vào sổ ghi đầu bài, rồi cả những lần bỏ học đi xem đá bóng để rồi lớp phải đứng cuối trong bảng thành tích thi đua của trường, … Vì thế mà đôi lúc thầy tôi cũng trở nên thật nghiêm khắc, thầy đã từng khuyên nhủ, từng quát mắng, từng trách phạt,… thế nhưng sau tất thảy những hành động ấy chỉ vì thầy muốn chúng tôi nên người, muốn cho chúng tôi biết hối hận về những lỗi lầm của mình để lần sau không còn sự tiếp diễn. Ấy vậy mà, khi những đứa con thơ ngây này nhận ra lỗi lầm ,thật lòng hối hận và hứa sẽ sửa sai, thầy lại đến bên, ân cần nở nụ cười với một niềm tin yêu tuyệt đối như lúc ban đầu vậy.  Năm tháng vội vã đi qua, mọi thứ cũng mờ dần, chỉ nhớ năm ấy, có lẽ trong những cặp mắt 28 con người chúng tôi, đó mãi là nụ cười ấm áp và dịu hiền nhất . Phải chăng chính nụ cười ấy đã xua tan đi bao mệt mỏi khó nhọc trong những tiết học căng thẳng, là nụ cười làm cho chúng tôi có cảm giác yên bình đến lạ. Như ánh dương rực sáng ươm mầm nên những chồi non tuyệt đẹp, là ngọn lửa ấm áp, dìu dắt chúng tôi trước những vấp ngã của cuộc đời. Thầy là người đã cho tôi niềm tin hy vọng trong cuộc sống và gieo cho tôi những giấc mơ tuyệt đẹp. Người dạy cho tôi đâu chỉ đơn giản chỉ là những con chữ đơn thuần, mà đó còn là cả một bầu trời với những điều kỳ diệu, thầy là người dạy toán, người ta vẫn thường nói rằng, giáo viên dạy toán lúc nào cũng khô khan, chỉ biết tới những  dãy số dài và những công thức toán học khó nhớ. Thế nhưng, trong tôi suy nghĩ ấy chưa bao giờ tồn tại,  bởi lẽ chính thầy là người dạy tôi biết yêu quê hương đất nước, yêu con suối dòng sông, yêu từng cây hoa ngọn cỏ, dạy tôi biết cách trân trọng những gì mình đang có và những con người sống bên tôi … Người đã hy sinh một cách thầm lặng, cho đi mà chưa từng nghĩ sẽ được nhận lại điều gì, như một người cầm đèn âm thầm lặng lẽ đứng trong đêm tối soi sáng mỗi bước chân chúng tôi trong những đên sương mù lạnh giá, soi sáng cuộc đời chúng tôi để có thể tìm đến vơi một tương lai tốt đẹp.
                                                             “Người thầy vẫn lặng lẽ đi sớm về trưa.
                                                              Dòng đời từng ngày qua êm đềm trôi mãi
                                                              Người thầy vẫn lặng lẽ đi về dưới mưa
                                                              Ngày ngày giọt mồ hôi rơi đầy trang giấy”.
        Mặc cho xã hội ngoài kia, người ta cứ mãi bon chen, ngập chìm trong những tính toán lo toan của chuyện áo cơm, danh lợi, thì thầy tôi vẫn giản dị, vẫn điềm tĩnh  vẫn chèo lái chuyến đò đầy sang sông: Thầy vẫn đứng bên bờ ước mơ . Dù năm tháng trôi dài mưa gió, còn ai nhớ ai quên con đò xưa ? … Dù năm tháng vô tình trôi mãi, tóc xanh bây giờ đã phai, thầy vẫn đứng bên sân trường năm ấy, dõi theo bước con trong cuộc đời, vẫn những khi trời mưa rơi, chiếc áo xưa sờn vai,  thầy vẫn đi vui buồn lặng lẽ. Dù năm tháng vô tình trôi mãi, có hay bao mùa lá rơi. Thầy đến như muôn ngàn tia nắng, sáng soi bước em trong cuộc đời. Dẫu đem hết sao trời trong vũ trụ, dẫu đem hết lá mùa thu rơi, cũng chẳng thể sánh nổi với tấm lòng thầy.
        Nhớ mãi những tháng ngày cuối cùng, chúng tôi hối hả, gấp rút chuẩn bị cho kỳ thi chuyển cấp Thầy đã vô cùng lo lắng, quan tâm, chăm sóc cho chúng tôi, vẫn luôn hỏi han về bữa cơm giấc ngủ, và có lẽ chính tình yêu thương và lòng tin tưởng tuyệt đối đó chính là nguồn động lực to lớn nhất của cả 28 con người chúng tôi? Thầy tôi là vậy, đam mê, nhiệt huyết với nghề, dùng cả  nửa cuộc đời của mình cầm phấn mà trao đi những con chữ quý giá bằng niềm thương yêu vô bờ bến dành cho mỗi học trò nhỏ của mình. Sự ân cần , tình thương bao la đó đã sưởi ấm trái tim chúng tôi, như tiếp thêm một nguồn động lực vô cùng to lớn, để rồi mỗi lúc mỏi mệt, mỗi lúc cảm thấy nhàm chán vì những bài thi, chúng tôi lại nghĩ về nó, lại lấy lại được ý chí vững vàng. Buổi học cuối là một ngày hè nóng bức, không gian yên tĩnh đến lạ, chỉ nghe tiếng chim cứ hót mãi ngoài hiên trường cùng tiếng ve ngân dài trong từng tán lá. Suốt cả buổi chiều hôm ấy, có lẽ đó là buổi học đầu tiền và cũng là duy nhất mà chúng tôi giữ được sự im lặng đến tuyệt đối như vậy và đó cũng chính là buổi học lấy đi thật nhiều nước mắt của chúng tôi - những giọt nước mắt trong xanh, trong sáng và yên lành nhất của tuổi học trò, là sự lưu luyến, là chút gì đóvấn vương, không nỡ tách rời. Buổi học cuối cùng  ấy, thầy bảo, thầy rất hạnh phúc khi gặp được những cô cậu học trò như chúng tôi, thầy nói  rằng, trong sự nghiệp trồng người của thầy, điều làm thầy thấy biết ơn nhất chính là được làm giáo viên chủ nhiệm của chúng tôi, 3 năm tuy ngắn ngủi nhưng lại chất chứa những kỷ niệm suốt đời này không thể nào quên. Ký ức tôi lại ùa về hình ảnh người thầy trong buổi cuối chiều ngồi trên bục giảng ấy, dưới những cặp mắt chúng tôi cất lên những lời tâm sự từ tận đáy lòng và những giọt nước mắt của sự lưu luyến cứ lăn dài trên má. Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi hiểu, đôi lúc thầy đã phải khổ tâm vì chúng tôi nhiều rồi, đã bao lần chúng tôi làm thầy thất vọng, thế mà sau tất thảy, thầy vẫn không mảy may để bụng, vẫn cứ lo lắng, suy nghĩ, vẫn quan tâm, động viên, vẫn đứng bên dìu dắt mỗi bước chân, đỡ chúng tôi sau mỗi lần vấp ngã, chỉ cần ngoảnh đầu quay trở lại, đã bắt gặp bóng dáng người thầy với một niềm tin yêu vô bờ bến. Chúng tôi biết rằng, có nhiều lúc thầy đã thức trắng đêm không ngủ, thầy đã suy nghĩ nhiều cho bài giảng ngày mai, đã không ít lần trăn trở, suy nghĩ rằng làm sao để chúng tôi có thể khôn lớn trường thành trưởng thành, tấm lòng ấy tôi sẽ mãi chẳng bao giờ có thể quên .
        Ngày này qua ngày khác, bánh xe thời gian cứ chậm rãi và lặng lẽ quay đều, Chúng tôi đã dần trưởng thành hơn sau mỗi bài học của thầy. Người thầy ấy đến bên cuộc đời chúng tôi như một mối nhân duyên, một định mệnh đã được sắp đặt, Cũng chẳng  biết từ bao giờ, giữa chúng tôi và thầy lại có một sợi dây gắn kết tình thầy trò thiêng liêng đến vậy. Thầy ơi !Tháng năm cứ lặng lẽ, âm thầm đi qua, nhanh tựa những cánh chim trời. Giờ đây, con đã rời xa mái trường năm ấy, đã trở một cô học trò dưới mái trường trung học phổ thông. Có lẽ rằng, mãi đến sau này, con sẽ chẳng thể một lần nữa được nghe lại bài giảng năm ấy của thầy, sẽ không còn bắt gặp hình bóng quen thuộc khi thầy cầm phấn viết bảng, sẽ không thể trở lại, ngồi ở căn phòng ấy trở lại những khoảnh khắc tuyệt vời đó nữa… Thế nhưng, dù năm tháng có vô tình trôi mãi, có hay bao mùa lá rơi, thì trong thâm tâm và sâu thẳm trong trái tim con, thầy vẫn sẽ mãi là một người thầy tuyệt với nhất. 3 năm tuy ngắn nhưng đã để lại nhiều ký ức đẹp với biết bao kỉ niệm buồn vui của tình thầy trò. Mãi đến những năm sau đó, khi con đã trường thành thực sự, rồi mai đây có thể rằng con đến một phương trời nào đó thật xa để tiếp tục với cuộc sống của mình, lúc đó con lại bận rộn với những lo toan của cuộc sống, mai đây có thể rằng, những hạt bụi của thời gian sẽ xóa nhòa đi những ký ức của mỗi con người, dần dần những điều đã cũ sẽ phai nhòa dần năm tháng và trở thành những điều mang tên: “miền ký ức xa xôi”. Nhưng, có một điều mà con chắc chắn rằng, mãi đến sau này con sẽ không bao giờ có thể quên được, rằng trong những năm tháng chập chững học cách lớn lên ấy, con đã gặp được một người thầy vô cùng tuyệt vời– một người thầy đã cho con niềm tin, bồi đắp nên trong tâm hồn con nhừng ước mơ hoài bão và cả sức lan tỏa tươi đẹp đến diệu kỳ. Cảm ơn thầy đã bước đến bên cuộc đời chúngcon như ánh dương rực sáng, như ngọt lửa sưởi ấm tâm hồn, như cơn mưa rào xua tan đi sự oi ả của những ngày hè nóng nực. Cảm ơn niềm tin, sự hy vọng và sự thương  yêu vô bờ bến của thầy dành cho người học trò nhỏ của mình. Cũng thầm cảm ơn cuộc đời này, đã giúp con có thể trở thành học trò của người, để con có thể trưởng thành dưới bàn tay dìu dắt của một người cao cả và vĩ đại như thầy. Có lẽ rằng, là vì có sự xuất hiện của thầy mà tháng năm đó đã từng rất đẹp, bầu trời năm ấy đã từng rất xanh.
        Gửi tặng người lái đó năm ấy – người thầy đáng quý nhất trong lòng con.

Nguồn:c3huongsonht.edu.vn Copy link
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Thời tiết