Thông báo
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Trường tôi tròn tuổi 60 (Bài viết của Cô giáo Nguyễn Thị Thu Hiền - GV Ngữ Văn)

      Trường THPT Hương Sơn đến nay tròn 60 tuổi. Tôi đã về đây công tác hơn 1/3 khoảng thời gian ấy, tôi đã giảng dạy dưới sự quản lý của rất nhiều thầy hiệu trưởng, từ thầy Trần Sỹ Quyền đến thầy Thái Văn Huấn, thầy Phan Xuân Cát, thầy Phan Cao Hoà, thầy Đoàn Trọng Bình, và thầy hiệu trưởng trẻ hiện nay là Hồ Tiến Dương. Lạ thay trong những ngày hiến chương vui vẻ, rạo rực ở ngôi trường mới khang trang, hiện đại tôi lại nhớ về trường cũ với nhiều cảm xúc bâng khuâng, nhớ những người thầy tài năng, tâm huyết, nhớ những thầy cô bậc cha, bậc chú quen thuộc mỗi sớm chiều lên lớp nay đã về nghỉ hưu cả rồi.

      Ngày tôi mới ra trường trong những dịp hiến chương lại được nghe về các thầy cô truyền lại lịch sử nhà trường với tên tuổi những người thầy giỏi như thầy Quỳ, thầy Dánh, thầy Chấm, thầy Tô Quang Hồng.... Thực sự thời gian ở trường cũ tôi được giảng dạy trong một ngôi trường có nhiều thầy cô giáo giỏi. Nhớ về thầy hiệu trưởng Trần Sỹ Quyền được coi là người siêu trí nhớ. Học sinh cả ngàn em, nhưng chỉ gặp lần đầu biết tên tuổi, quê quán, gặp lại thầy nhớ ngay đến cả tên đệm. Nhìn thầy có vẻ lạnh lùng nghiêm khắc nhưng thầy rất cởi mở, quan tâm. Thầy được đào tạo về chuyên ngành Vật lý nhưng khi đi dự giờ văn những góp ý tỏ ra là người am hiểu sâu sắc. Thầy là người có thời gian gắn bó dài lâu với ngôi trường này 18 năm làm hiệu phó, gần chục năm hiệu trưởng rồi chuyển sang công tác khác. Nhớ về thầy Trần Đình Trợ , một giáo viên giỏi toán nổi tiếng của Hà Tĩnh, lò dạy ôn của thầy thu hút học trò rất nhiều trường THPT trong và ngoài huyện, khi tôi về trường tên tuổi thầy đã nổi như cồn. Thầy được các thế hệ học trò ngưỡng mộ tôn vinh, ngày đó thầy còn được nước Lào mời sang dạy các chuyên đề cho giáo viên THPT của họ. Thầy Trợ không chỉ là cây đại thụ về Toán mà thầy viết văn, vẽ tranh rất giỏi, từ cách dùng từ đến cách diễn đạt rất chặt chẽ, sắc sảo. Giáo viên văn như chúng tôi phải cắp sách học thầy nhiều. Nay thầy đã nghỉ hưu gần chục năm rồi, thế nhưng tâm, trí thầy vẫn chưa bao giờ nghỉ. Bằng trí tuệ và tình thương yêu vô bờ bến của mình thầy tích cực làm thiện nguyện mỗi ngày, đã che chở, cứu rỗi biết bao cuộc đời bất hạnh ngoài kia.

      Tôi nhớ nhất là những ngày được làm út em trong tổ Ngữ văn của các thầy Trần Đình Tiêu, Đào Phạm Tường, Lê Văn Vỵ, Lê Đức Nam, Lê Trung, chị Lâm Huyền, chị Mai Hoa, họ đều giành cho tôi một sự ưu ái. Ngày mới ra trường tôi nghe các thầy trong làng nhà giáo hay truyền câu ngợi ca các thầy dạy văn giỏi của tỉnh: Nhất Vỵ, nhì Tân, tam Lưu, tứ Học. Quả đúng như thế, thầy Lê Văn là thầy giáo dạy văn truyền cảm hứng mãnh liệt đến các thế hệ học sinh. Mới ra trường còn non kém tôi cắp cặp xin dự giờ thầy suốt cả tuần, thầy dạy không bao giờ biết chán, dù là tiết thứ 5, học sinh vẫn say sưa học tập. Thầy không chỉ dạy văn, dạy thơ mà dạy cho trò cả hoạ, cả nhạc trong đó. Khó nhất là dạy các tiết Tiếng Việt, Làm văn. Nhưng với thầy Lê Vỵ lại gây mạch cảm hứng đặc biệt cho trò. Có hôm các cô giáo trẻ khác môn xin dự giờ, thầy dạy bài Trầu Cau, các cô về tấm tắc khen thầy suốt cả mấy ngày. Những buổi sinh hoạt tổ là vui nhất, các thầy hát rất hay và cũng rất hay hát bài Tình ca. Thầy tổ trưởng của chúng tôi có khiếu hài hước lại rất giỏi về chuyên môn nên họp tổ vừa thích thú lại được "cười từ lúc đi cho đến lúc về"". Những năm gần đây tôi hay mở trên mạng xem các video bài giảng của các thầy cô từ Bắc vào Nam, thấy rất nhiều thầy cô uyên thâm về kiến thức, có nhiều phương pháp giảng dạy thuyết phục, nhưng để có được những giờ dạy văn lôi cuốn như thầy Lê Văn Vỵ quả là rất hiếm hoi. Sau 7 năm thầy chuyển sang làm quản lý ở ngôi trường khác chúng tôi tiếc nuối vô cùng. Nay thầy nghỉ hưu đã mấy năm rồi, nhà chuyển về thành phố, nhưng thầy vẫn tiếp tục làm việc, vẫn viết văn làm thơ, làm báo, tâm hồn vẫn tươi trẻ vẫn dệt nên những bản tình ca cho đời. Nhớ thầy Lê Đức Nam với những bài bình thơ hay tuyệt, một phong cách sống phóng khoáng của một người nghệ sĩ dạy văn. Mùa tri ân đoàn trường hay tổ chức cho các lớp làm thơ, viết truyện đăng báo tường, là mùa của thầy phát huy sở trường bình thơ. Tiếc rằng anh ra đi quá trẻ khi nghề nghiệp đang độ chín. Nhớ thầy Lê Trung, một người đam mê sách vở, gia tài của anh không gì ngoài sách, nhớ những tiết dạy của anh đầy sức lôi cuốn, nhớ những buổi họp tổ giàu màu sắc văn chương do anh chủ trì. Đúng thật "Nét chữ nết người" nhớ những bản tin anh viết đẹp đến nao lòng. Dù sau đó anh đã chuyển sang cuơng vị quản lý nhưng anh vẫn đam mê đọc, những lúc cần chúng tôi lại nhờ đến anh. Con người luôn tươi trẻ không muốn già ấy nay đã về hưu được một năm rồi. Chúng tôi chờ đợi nhất vẫn là những cuộc họp cơ quan để nghe các thầy Trần Đình Đạt, Lê Văn Vỵ, Trần Đình Trợ, Phạm Hồng Chỉnh, Trần Hậu Lộc phát biểu....Họ chủ yếu dạy các môn tự nhiên nhưng khi phát biểu họ thường lồng cả kiến thức sách vở, cả lời ăn tiếng nói dân gian vào tạo cho người nghe một sức hấp dẫn kì lạ.

      Rồi các thầy cô, các anh, các chị người về hưu trước, người về sau, người chuyển trường, đến nay chúng tôi đã trở thành lớp người già của trường, chao ôi, nghĩ lại mọi thứ như vừa mới hôm qua sao mà trôi nhanh thế. Tôi thực sự buồn, ngẩn ngơ, tiếc nuối, đúng là "một thời đã xa nay còn vang bóng". Nhân ngày lễ 20/11, nhân dịp trường tròn, 60 năm em kính gửi đến các thầy cô lời tri ân sâu sắc, chúc thầy cô ngày lễ có những niềm vui trọn vẹn.

 

Nguyễn Thị Thu Hiền


Nguồn:.thpthuongson.hatinh.edu.vn Copy link
Tổng số điểm của bài viết là: 33 trong 9 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Thời tiết
Thời tiết Hà Nội